Đặc xá bà Ba Sương

Bà Ba Sương trước tòa.

Nếu như các vị thẩm phán của Tòa phúc thẩm Thành phố Cần Thơ thực sự tin rằng, “Nông trường Sông Hậu cho đến nay vẫn là một doanh nghiệp 100% vốn nhà nước, việc lập quỹ để ngoài sổ sách trái quy định là vi phạm pháp luật”, thì chúng ta nên tôn trọng quyết định của các cơ quan tố tụng.

Nhưng, nếu như bản án 8 năm tù có thể động được lòng trắc ẩn của các nông trường viên đến mức có tới 110 người ký đơn xin ở tù thay cho bà Ba Trần Ngọc Sương thì các nhà lãnh đạo đã gắn “anh hùng” cho bà Ba Sương, đã cổ vũ, tung hô mô hình của bà có thể cũng đang trăn trở. Nông trường Sông Hậu, nơi có thể coi là một trong những “thành trì cuối cùng của chủ nghĩa xã hội” trong nông nghiệp, sẽ tiếp tục “định hướng” đi đâu nếu bắt tướng giữ thành!

Ba mươi năm trước, khi cuộc chiến tranh Tây Nam kéo các đơn vị quân đội trở lại chiến trường, nông trường Quyết Thắng thuộc Tỉnh đội Hậu Giang gần như bị bỏ hóa. Ông Trần Ngọc Hoằng, nguyên là một thiếu tá, lúc bấy giờ là Phó Ty Nông Nghiệp Hậu Giang đã xung phong về đây. Ông Năm Hoằng mang theo 16 người, gồm nam nữ đoàn viên thanh niên, bộ đội xuất ngũ, học sinh trung cấp vừa ra trường. Tài sản ban đầu: 3.450 ha đất loại IV; 10 chiếc máy kéo mua chịu; 50 ngàn đồng để mua sắm nồi chảo, gạo mắm… Là mô hình tiêu biểu của chủ nghĩa xã hội trong giai đoạn ấy, nhưng ông Năm Hoằng và sau này, con gái ông là bà Ba Sương, đã không nằm chờ bao cấp. Họ tự vay vốn ngân hàng tự tích lũy làm ăn và tự đầu tư mạng lưới y tế, giáo dục, đường sá… trong khi họ có thể khai là “vùng sâu, vùng xa” để nhận tiền từ ngân sách.

Sở dĩ, hàng vạn tập đoàn, hợp tác xã, nông trường… được hình thành theo phương thức sản xuất xã hội chủ nghĩa đã tan tác hoặc chỉ còn tồn tại như những thây ma từ cuối thập niên 80, trong khi nông trường Sông Hậu vẫn tồn tại cho đến ngày nay là bởi có những con người thực lòng trung thành như cha con bà Ba Sương và có những nhà lãnh đạo muốn họ tiếp tục giữ mô hình ấy như một minh chứng: chủ nghĩa xã hội cũng có thể trở thành hiện thực. Nguồn quỹ mà Tòa coi là trái phép và buộc bà Ba Sương phải bồi thường hơn 4 tỷ 3, Luật sư Nguyễn Đăng Trừng phân tích chỉ là “các khoản tiền thu từ tận dụng đất đai… để trợ cấp ốm đau, thai sản, ma chay và hỗ trợ cất nhà ở cho nông trường viên…”, thực ra, chẳng đáng bao nhiêu so với khoản kinh phí mà cha con bà Ba Sương đã phải bỏ ra để tiếp lãnh đạo từ Trung ương tới địa phương đến tham quan “mô hình” trong suốt hơn 30 năm tồn tại.

Với tài năng của cha con bà Ba Sương, nếu không dồn sức xây dựng chủ nghĩa xã hội, hoàn toàn có thể xây dựng một tương lai giàu có cho cá nhân. Cha con bà đã tâm huyết và cũng đã được biết như là những tấm gương; đã được phủ nhiều hào quang và đã được vinh danh. Tuy nhiên, giống như “tập thể hóa” đã tan rã từ lâu, việc bà tiếp tục nhân danh chủ nghĩa xã hội để làm ăn trong thời buổi ngày nay xem ra không còn thức thời cho lắm. Nhất là khi mà mọi giao dịch đều phải có phong bì và gặp lãnh đạo địa phương, dù cho mình là ai, thì cũng cần thưa gửi. Nhưng có lẽ số phận của bà Ba Sương cũng không đến nỗi nếu hàng ngàn hecta đất của Sông Hậu không bị các nhà kinh doanh dự án tính toán “quy hoạch, phân lô”. Chưa kể, trong thẳm sâu, các nông trường viên cũng muốn có mảnh ruộng riêng thay vì làm công ăn đong tiếp tục.

“Nếu so sánh với một số vụ án tham nhũng đã được xét xử gần đây thì bản án này quả là quá bất công”, nói như Cựu Phó Chủ tịch Nước Nguyễn Thị Bình người đã từng đến nông trường Sông Hậu và gặp bà Ba Sương. Nếu như các cơ quan tố tụng đã điều tra, truy tố và xét xử bà Ba Sương như từng thực hiện lâu nay, nghĩa là có lãnh đạo, có chủ trương, thì vụ án có thể là một tín hiệu cho thấy những mô hình như bà Ba Sương không còn cần nữa. Nếu như, “nền tư pháp Cần Thơ” đã tiến bộ tới mức có thể độc lập với cấp ủy khi đưa ra phán quyết nói trên thì việc bỏ tù một phụ nữ phụng sự hết lòng như bà Ba Sương cũng thật vô cùng bất nhẫn. Nhưng, nếu như, trong số những người đương chức có ai còn nhớ tới bà Ba Sương thì cũng không nên can thiệp để thay đổi bản án mà Tòa Cần Thơ mới tuyên. Xét “nhân thân” của bà Ba Sương, Chủ tịch Nước nên ký lệnh đặc xá xóa tội cho bà Trần Ngọc Sương hoặc miễn cho bà việc chấp hành hình phạt.

Huy Đức

3 Responses to “Đặc xá bà Ba Sương”

  1. Trần-Huỳnh Says:

    “Điểu-tận lương cung tàng” xưa nay lúc nào cũng đúng.Đặc-biệt cho những trường hợp có liên-quan đến vấ-đề tiền-bạc.
    Chị Ba-Sương có tội nhưng mà tội “Công-thành”.

  2. Bò sát đất Says:

    Vụ án thể hiện sự bất nhân của những người cầm cân nảy mực!

    Mục đích của công lý là xóa đi sự bất công trong xã hội, mà bất công là một hình thức của sự bất nhân!

    Còn ở đây thì ngược lai, thế thì, công lý gì đây?

    BSD.

  3. Phó Thường Dân Says:

    Bây giờ thì chị Ba Sương không có “thân nhân” tốt (xin phép mượn từ_thân nhân_của Anh Osin),nhưng hiện nay những người đương chức tốt thời Bác Năm Hoằng,nay dù đã nghỉ hưu nhưng vẫn còn sát cánh bên chị Ba Sương:
    THờI Sự SUY NGHĨ
    Thứ Tư, 25/11/2009, 06:22
    http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Thoi-su-suy-nghi/349534/Toi-xin-tra-lai-cho-Nong-truong-Song-Hau.htm
    Tôi xin trả lại cho Nông trường Sông Hậu
    TT – Vào đầu những năm 1990, khi tôi đang dự hội nghị bàn việc Đảng làm kinh tế ở T78 TP.HCM, một vị lãnh đạo hội nghị giới thiệu về Nông trường Sông Hậu: “đây là hình mẫu về nông nghiệp sản xuất lớn xã hội chủ nghĩa, mọi người cần đi nghiên cứu”.
    Sau hội nghị, tôi tháp tùng đoàn đại biểu đi tham quan, không còn nhớ là bao nhiêu người, nhưng chắc là không dưới 50 người. Khi đến nơi thì không biết từ đâu đến vài chục người nữa cũng đang đi tham quan học tập nông trường. Lúc đó tôi nghĩ kiểu này nông trường chỉ lo tiếp khách chứ đâu còn thì giờ làm ăn.
    Quá trình nghe giám đốc Năm Hoằng báo cáo thì mới biết có bộ phận chuyên lo công việc báo cáo và hướng dẫn người đi tham quan, chỉ có đoàn cấp cao và khách quốc tế ông mới trực tiếp báo cáo.
    Từ một vùng đất chua mặn, đầy bom đạn sau chiến tranh, dưới sự lãnh đạo của Tỉnh ủy Hậu Giang và sự giúp đỡ của các ban ngành trung ương, nông trường đã làm ra hàng vạn hecta lúa có năng suất cao, hàng trăm hecta ao cá và vườn cây ăn quả. Hàng vạn nông trường viên có đời sống no đủ, trẻ em có trường học, gia đình neo đơn có sự trợ giúp của nông trường. Nghe báo cáo và xem không khí lao động, tôi thật sự bất ngờ về sức sống của Nông trường Sông Hậu, khác hẳn với các nông trường tôi đã đi thăm ở miền Bắc và miền Trung.
    Bữa ăn trưa thân mật không thể nào quên tại nông trường với cơm gạo trắng, cá đồng, thịt heo, bò của nông trường sản xuất chăn nuôi. Trước khi ra về, ông Hoằng tặng mỗi người một túi gạo 10kg và lít nước nắm. Thấy mọi người ngạc nhiên, ông Hoằng giải thích: “Đặc sản cây nhà lá vườn cả đấy, ai đến đây cũng vậy thôi, các anh không nên ngần ngại gì, nhận quà cho nông trường vui”. Phong cách ứng xử của một giám đốc nông trường ăn nên làm ra, văn hóa ứng xử của con người Nam bộ, thực chất giản dị đến làm vậy. Thật xúc động!
    Trên đường về tôi mãi suy nghĩ về ông Trần Ngọc Hoằng – một con người giản dị, cần cù mà rất đam mê ruộng vườn, sông nước. Bà Trần Ngọc Sương – một phụ nữ tài hoa, có học thức cao – tuyên bố sẽ nối nghiệp cha xây dựng một nông trường kiểu mẫu, đem lại đời sống sung túc cho bà con nông dân mình.
    Nhận túi gạo và lít nước mắm của Nông trường Sông Hậu lúc đó mọi người đều ghi nhận như một kỷ niệm đẹp. Chắc không ai ngờ những món quà nhỏ, những bữa cơm khách, bồi dưỡng cho người lao động, cưu mang cho trẻ em nghèo và gia đình neo đơn trong ba thập kỷ từ “quỹ đời sống” (từ của nguyên phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình) đã khiến chị Ba Sương lâm vào cảnh cay đắng như hôm nay. Vì vậy, tôi tự nguyện trả lại phần quà ông Năm Hoằng trao tặng từ năm 1992 để Nông trường Sông Hậu góp phần cùng chị Ba Sương nộp phạt cho tòa án: 10kg gạo x 15.000đ = 150.000đ, 1 lít nước mắm 20.000đ, bữa cơm trưa 50.000đ, tổng cộng 220.000đ.
    Xây dựng một Nông trường Sông Hậu đến ngày nay là một việc khó, chẳng mấy ai làm được. Điều đó được không ít các nhà lãnh đạo, các chuyên gia trong nhiều lĩnh vực đã về tham quan, nghiên cứu nông trường này khẳng định. Vậy mà…
    Tôi nghĩ Tòa án Cần Thơ có thể phạt chị Ba Sương 8 năm tù và bồi thường 4,3 tỉ đồng về tội lập quỹ trái phép theo quy định của pháp luật, nhưng phía sau phiên tòa còn lắm việc phải bàn…
    HUỲNH THANH BÌNH (nguyên chánh văn phòng Tỉnh ủy Khánh Hòa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: